• GMT +7

      Label

       
      Chuyện trong nghề     Nỗi Niềm Gỗ
      • Print Friendly and PDF
      Nỗi Niềm Gỗ
      16h:04' | 01/09/2013
        • Việt Nam có một ngành nghề truyền thống lâu đời, đã tồn tại hàng ngàn năm và ngày càng nâng cao tính ưu việt của nó, đó là nghề làm gỗ, sản xuất các loại hàng nội thất, trang trí chế biến từ gỗ.

          75% diện tích nước Việt, từ Bắc chí Nam vùng nào cũng có những loại cây quý, sản sinh ra những làng nghề, đào tạo được nhiều thế hệ thợ, thầy, cho ra đời các sản phẩm phục vụ đời sống từ loại thông thường đến cao cấp, có những món hàng tạo ra dấu ấn mỹ thuật được lưu giữ đến hàng trăm năm.

          Ở thành phố Hồ Chí Minh, khi đời sống khá lên, nhu cầu “ăn ngon, mặc đẹp” đã thúc đẩy nhiều người đi tìm những thứ có giá trị trang bị cho ngôi nhà hoặc nơi làm việc. Phần lớn những thứ đó không có gì đa dạng, phong phú hơn các sản phẩm từ gỗ. Tuy nhiên, không phải nơi nào cũng làm ra những bộ bàn ghế tốt, không phải chiếc tủ, bộ sập nào cũng thể hiện đầy đủ độ tinh xảo của những tay thợ lành nghề. Ngoài các thương hiệu nổi tiếng như Văn Viên, Nghệ Xương, khi đến tham quan cơ sở sản xuất đồ gỗ Thái Thành (nằm trên đường Phạm Hùng, xã Bình Hưng, huyện Bình Chánh) chúng tôi lại biết thêm nhiều điều lý thú về một ngành nghề truyền thống. Đồ gỗ cao cấp thường ảnh hưởng hai phong cách Pháp và Trung Hoa. Phong cách nào thợ của Thái Thành cũng đều tỏ ra điêu luyện, từ bộ bàn ghế Louis cho đến chiếc “Long sàn”, tủ rượu được chăm chút từng đường nét, góc cạnh. Cây thì có loại tốt loại xấu, nghề mộc hơn nhau là ở chỗ biến cây thành những thứ có hồn, có tiếng nói. Một chiếc tủ đẹp, một bộ bàn ghế cầu kỳ, một cái trường kỷ sắc xảo luôn làm cho nhiều người thích thú, thậm chí đắm say.

          Nhiều họa tiết, hoa văn, hình chạm ngắm hoài không thấy chán. Đó là ưu điểm mà những thứ trang bị nội thất tân kỳ như kính, da, simili, kim loại không bao giờ sánh được.

          Ông Nguyễn Quốc Thắng, chủ cơ sở nói với chúng tôi: “Không có gỗ xứ nào tốt hơn gỗ Việt Nam, đặc biệt là những loại như trắc, lim, cẩm lai, gõ, hương... Chúng tôi cũng đã thử một số loại gỗ nhập từ Lào, Campuchia, Myanmar, Indonesia, nhưng những thứ ấy không làm đồ gỗ cao cấp được. Gỗ trong nước ngày càng hiếm, hiện nay người ta lại săn lùng gỗ sưa, thứ mà người Trung Quốc cho là may mắn theo lời mấy ông thầy phong thủy, càng làm cho giá cả ngày càng tăng”.

          Ông Thắng năm nay 54 tuổi, làm nghề từ năm 12 tuổi, ngôi nhà mang số 95D nằm trên đường Nguyễn Thị Minh Khai hiện nay đã trải qua 3 đời làm nghề mộc cao cấp, con nối tiếp cha, cháu nối tiếp ông vun đắp cho cái tên Thái Thành trở thành tinh hoa. Ông Thắng mở lòng: “Nghề này cũng cực lắm nhưng khi thấy một sản phẩm ra đời vừa ý nó lại thúc đẩy mình phải làm thêm những món tốt hơn, đẹp hơn, sắc sảo hơn. Có món hàng dù bán đắt giá vẫn thấy tiếc”. Khi một món đồ gỗ đạt đến trình độ tinh xảo, hoa mỹ bỗng dưng nó trở nên có “hồn”, chúng tôi hiểu cái “tiếc” của ông Thắng với những món hàng đậm tính nghệ thuật đó.

      Trở về
      • Ý kiến của bạn
    • Tags:  Nỗi Niềm Gỗ , gỗ quý, Nỗi Niềm Gỗ